Phương tiện hoàn thiện giải pháp xử lý vấn đề từ văn bản

Khả năng xoay chuyển khối lập luận của bạn từ việc định hình suy nghĩ

Bạn từng soạn văn bản. Bạn cũng phải thể hiện ý kiến qua những gì bạn viết. Khi viết một cái gì đó ra giấy, bạn chắc chắn có một ý định. Đồng thời bạn thường viết liên tục ra giấy những ý phát sinh trong suy nghĩ. Bạn viết từ dòng này tới dòng khác. Và bạn tự đặt mình vào vấn đề thường gặp khi viết. Tùy hứng. Bạn viết những suy nghĩ bất chợ nảy ra trong đầu và để cho cấu trúc lập luận sụp đổ. Làm sao để viết một văn bản có cấu trúc hoàn thiện? Thể hiện một lập luận chính xác, giải quyết được mọi phản đối của người đọc là những gì bạn sẽ đạt được từ phương pháp của bài này. Mẫu chuyện sau sẽ là mở đầu cho những gì bạn đạt được. Nó như sau.

Trận đối đầu trên sân Olympic Sevilla

Trong lúc làm rào cản một quả trực tiếp, John bị quả bóng trúng ngay vào chỗ hiểm. Đau quá, John ngã lăn ra bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, John thấy mình nằm trong một bệnh viện. Nén đau, John liền hỏi bác sĩ đang đứng gần đó:

Bác sĩ! Vết thương không quá nặng chứ? Tôi có thể tiếp tục chơi bóng chứ?

Được! Nhưng chắc sẽ có một vài thay đổi nhỏ! – Bác sĩ nói.

Hay quá! Nhưng có thay đổi gì vậy?

Anh sẽ không được tiếp tục chơi cho đội bóng đá nam nữa..

Chuyện này thì có ý nghĩa gì với việc bạn viết văn bản?

Một thay đổi nhỏ

Tai nạn. Phương pháp bạn đang dùng đang thể hiện khuyết điểm. Khuyết điểm đó thể hiện qua việc: bạn thấy mình viết không hiệu quả, không đủ thuyết phục, không hấp dẫn và không có những phản hồi từ người đọc qua văn bản bạn viết. Đó là những hồi báo đã đến lúc cần một thay đổi nhỏ. Thay đổi đó là gì?

Cấu trúc. Công cụ bạn dùng để hoàn thiện ý trong văn bản hiện giờ là gì? Nó có giúp bạn trả lời mọi câu hỏi phát sinh trong người đọc, khi gặp một ý bất kỳ bạn nêu? Hay vì mới bắt đầu viết, nên bạn thực hiện như cách sau.

Từ suy nghĩ về chủ đề, bạn tóm tắt những thông tin cần có hoặc viết ra những ý bất chợt nối tiếp nhau xuất hiện trong đầu? Bạn viết liên tục từ lúc bắt đầu đến lúc hết ý hoặc hết hơi. Văn bản lúc đó thể hiện điều gì?

Thường thì não đưa ra các ý hơi lộn xộn, không cụ thể. Bạn không rõ mình phải viết thế nào và viết thêm gì. Vì vậy bạn phải sắp xếp những ý bạn nghĩ ra. Việc sở hữu toàn bộ công cụ bắt đầu từ đây.

Trở về nguồn gốc

Bạn đã biết các ý trong khối lập luận có hai chiều. Bạn cùng từng lần lại nguyên nhân của các ý (cấp dưới), để đến với câu hỏi dẫn dắt toàn văn bản. Phần mở đầu của văn bản là những gì bạn phải làm và trong đó có một việc để định hình cấu trúc bị quên mất. Đó là gì?

Sự kết thúc của bắt đầu

Ý muốn. Cái kết của ý muốn ban đầu của bạn là gì? Bạn phải thực hiện việc sau, để bắt đầu xây dựng cấu trúc. Bằng sự hình dung.

“Bạn thử nghĩ xem cuối cùng (kết quả) bạn có thể viết được gì?”

Bắt đầu viết. Bạn phải viết ra một câu đầy đủ chủ ngữ và vị ngữ. Đặt nó trên cùng. Làm như vậy để làm gì?

Bạn vừa xác định chủ ngữ của câu. Nó sẽ là chủ đề của tất cả những gì bạn viết sau đó. Hơn  nữa, câu này sẽ giúp bạn trả lời câu hỏi thường trực (câu hỏi lớn) trong đầu (người đọc hay người viết). Mỗi khi gặp tình huống rắc rồi (không thấy liên hệ giữa các ý trong văn bản), người đọc (hoặc bạn) sẽ luôn trở về vị trí lúc ban đầu để có cái nhìn tổng quát (xem chủ đề là gì).

Xét lại chủ đề, người đọc sẽ hiểu về cái bạn viết (còn bạn thì tránh được những thứ gây lạc đề), cũng như cả các luận điểm bạn chưa làm rõ hoặc sắp xếp lộn xộn (trong nội dung). Kết hợp của chủ để bạn muốn viết với câu hỏi lớn, khối lập luận của bạn sẽ hình thành theo kiểu nào? Bạn đã có quyết định.

Bạn đi từ đầu?

Bạn chọn cách để bắt đầu câu trúc các ý (trong khối kim tự tháp) theo một trong hai hướng sau:

1)Từ đỉnh xuống đáy.

2)Từ dưới đáy lên.

Phương pháp được bạn chọn thực sự biểu hiện đặc điểm gì?

Cách tạo dựng cấu trúc từ trên xuống:

Cách này thường sử dụng. Vì ngay từ đầu bạn biết chắc chủ để bạn viết (điều bạn muốn nói, muốn thuyết phục hay gợi ý cho người đọc).

Theo cảm tính thường bạn muốn viết một mở đầu thật hay và liệt kê hàng loạt các ý lớn, nhỏ nối tiếp đang có trong đầu. Do suy nghĩ nhanh và bất chợt, bạn sẽ viết ra ý ở những cấp bất kỳ (lớn, nhỏ, chính, phụ, ngang hàng). Cuối cùng bạn cũng sẽ quên hoặc bỏ qua ý (trả lời câu hỏi) nào đó. Vì vậy, khi phải giải quyết quá nhiều văn bản, bạn sẽ cần tới cách để giải quyết mọi thứ nhanh và chính xác hơn. Bạn đã hỏi sự giúp đỡ từ ai?

Theo kinh nghiệm của những người đi trước (nếu không nói là hàng đầu), thì bạn nên thử tuân theo quy trình sau để tránh thiếu sót.

Sơ đồ tổng quát của tiến trình lập cấu trúc

Điền ô trên cùng

1) Chủ đề bàn đến là gì?

2) Người đọc sẽ đưa ra câu hỏi gì về chủ đề này?

3) Câu trả lời của bạn là gì?

Kết hợp câu trả lời với phần giới thiệu

4) Tình huống là gì?

5) Nút thắt là gì?

2) Còn phát sinh câu hỏi và câu trả lời nữa không? (khi đi qua tình huống và nút thắt)

Tìm kiếm ý chính (cho lập luận):

6) Khi trả lời các câu hỏi còn phát sinh câu hỏi nào nữa không?

7) Bạn sẽ chọn trả lời theo quy nạp hay diễn dịch?

Nếu chọn quy nạp, thì câu bạn đưa ra là gì?

8) Nhắc lại quá trình hỏi/đáp tại cấp này (để tìm tới các ý nhỏ hơn).

Cách thức để thực hiện:

1)Vẽ chiếc hộp:

Nơi bạn viết chủ để thảo luận chính.

2)Chọn câu hỏi:

Hình dung về người đọc. Khi đọc cái bạn viết (tình hình thực tế/câu chuyện) hay chủ đề bạn nói, người đọc sẽ đặt những câu hỏi gì và bạn sẽ chọn câu hỏi để trả lời (bạn sẽ chỉnh câu chuyện để dẫn người đọc tới giải quyết câu hỏi này, sau đó làm rõ những câu hỏi khác nữa của người đọc).

3)Viết câu trả lời xuống phía dưới (câu hỏi), nếu bạn biết.

4)Xác định tình huống.

5)Phát triển nút thắt:

Bạn bắt đầu đối thoại (hỏi/đáp) với người đọc. Sau đó, bạn tự hỏi tiếp “còn gì nữa đây?”. Cách này sẽ buộc bạn phải nghĩ xem điều gì xảy ra trong tình huống đó và nhiệm vụ tiếp theo là gì.

6)Kiểm tra lại câu hỏi và câu trả lời:

Mục đích toàn bộ tiến trình trên là ghi nhớ chủ đề và câu hỏi bạn đang cố trả lời là gì. Khi bạn có trong tay câu hỏi, mọi thứ sẽ trở nên tương đối dễ dàng.

Ngoài ra vẫn có trường hợp bạn phải viết lại (hoặc nhận định) từ văn bản đã có (của người khác hoặc của bạn). Những ý được nếu đang nói lên điều gì? Cuộc điều tra bắt đầu.

Cách triển khai câu trúc từ dưới lên:

Một mớ thông tin phức tạp. Làm sao để có cái nhìn chính xác về giải pháp được nói đến? Bạn vận dụng trật tự logic và cấu trúc logic, để làm rõ yêu cầu ban đầu (của chủ đề hay vấn đề). Đi ngược lại từ những gì (các ý) đã có để tìm về nguồn gốc của mọi việc. Với cấu trúc của văn bản (hay toàn khối lập luận), việc xây dựng (lúc đó) của bạn bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Trình tự sẽ như sau.

Khi thấy các ý thật mơ hồ, đơn giản bạn chỉ cần tìm ý nhỏ trước. Sau đó bạn có thể tìm tới ý tưởng chính của bài viết (hay công việc cần xử lý) theo ba bước:

  1. Lập danh sách tất cả các ý nhỏ bạn biết (hay nghĩ ra).
  2. Tìm mối liên hệ giữa chúng (các ý trong danh sách).
  3. Đưa ra các kết luận (từ các ý).

Việc đưa ra kết luận từ nhóm ý buộc bạn phải nắm được các trật tự logic. Nội dung sẽ được để cập ở bài chi tiết. Dù vậy có một việc phải làm rõ trước khi bạn đến bài chi tiết. Nó là gì?

Một cuộc chiến, hai trận thế

Bạn đã hiểu qua hai cách để hoàn tất cấu trúc ý. Bạn cũng vừa biết qua phương tiện kiểm tra nhanh các ý phải nêu (trong văn bản). Dù phải xây dựng các ý theo trật tự từ trên xuống hay từ dưới lên, mục tiêu của bạn chỉ có một. Đó là gì?

Thuyết phục. Bạn làm sáng tỏ giải pháp với đầy đủ các ý cần thiết. Đồng thời trình bày các ý bằng một lập luận. Đó sẽ là lập luận diễn dịch hay quy nạp? Quyết định là của bạn. Dù vậy chọn cấu trúc trình bày (tại mục số 7 của quy trình) phải thể hiện đúng điều bạn muốn nói, qua đúng trật tự logic của các ý (nganh cấp) trong nhóm. Từ đây những sự cố hài hước xuất hiện.

Khi nào nên dùng suy luận diễn dịch?

Vì quá trình suy luận theo diễn dịch diễn ra rất chậm Lời khuyện khi viết là hãy dùng diễn dịch tại các ý nhỏ (như vậy giao tiếp trong công việc sẽ hiệu quả hơn). Đồng thời nên dùng quy nạp để diễn đạt ý lớn hơn. Vì sao? Vì nó sẽ dễ hiểu hơn cho người đọc.

Ví dụ:

Hãy xem điều bạn muốn người đọc làm, khi yêu cầu bằng diễn dịch. Giả sử bạn muốn anh ta thay đổi một số điểm.

Để người đọc nắm được lập luận của bạn. Trước hết, người đọc phải nắm được hết các ý ABC của điều tối tệ. Sau đó tới nguyên nhân và rồi tới hành động. Rõ ràng việc xếp và trình bày nội dung không phải là việc khó đối với người viết. Ngoại trừ cách trình bày gây trở ngại với người cố hiểu ý bạn. Vì sao?

Khi biết được điều tồi tệ A1 người đọc phải đợi rất lâu, vì phải đọc thêm B1 và C1…(những điều tồi tệ khác). Trong khi, trong suy nghĩ, họ cần biết ngay nguyên nhân A2. Điều tương tự cũng diễn ra đối với A2 (đọc giả muốn biết ngay A3 việc phải làm).

Bạn làm người đọc chờ quá lâu. Để biết được anh ta phải làm gì vào đầu sáng thứ 2, khi cuộc họp 15 phút nữa bắt đầu? Bạn đã thành công trong việc buộc anh ta theo dõi toàn bộ quá trình giải quyết vấn đề, trước khi cung cấp điều anh ta muốn. Nếu mai mắn, anh ta sẽ đến được cửa phòng họp và trông thấy mọi người đi ra. Thất bại.

Có phải bạn vô tình nói với người đọc rằng: “Tôi đã làm việc cực kỳ vất vả để có câu trả lời này và chắc anh đã biết việc đó! (có phải anh cũng quá mệt khi đọc xong?)”. Nếu trình bày đơn giản hơn, thông điệp theo quy nạp đã giúp ích cho anh ta (người đọc).

Ở đây thay vì trả lời tại sao và tới như thế nào như trong diễn dịch. Bạn chỉ đơn thuần lật ngược lại trật tự.

Với trường hợp quy nạp, bạn dùng luận cứ diễn dịch ở mức thấp hơn. Bạn vẫn trả lời được câu hỏi của người đọc trực tiếp. Một vấn đề phát sinh.

Sự chuyển đổi

Đề chuyển từ cách viết diễn dịch sang quy nạp, bạn phải làm rõ suy nghĩ về phạm vi các chủ đề. Điều thú vị đã đến.

Suy nghĩ của bạn có sự mơ hồ trong việc làm rõ giữa các phạm vi chủ đề. Để giải thích, xin đưa bảng đề xuất minh họa sau:

“Tạm thời, suy luận của bạn xếp như trong bảng là đầy đủ”.

Bạn có nhận ra điều gì từ cách trình bày quy nạp và diễn dịch từ bảng trên không? Tôi tin là có. Theo như trình bày ra giấy, diễn dịch sẽ đi theo chiều dọc (cột các phát hiện xong tới cột các kết luận và sau cùng tới cột đề xuất), còn quy nạp sẽ đi theo chiều ngang (A3, A2, A1). Tùy thích bạn có thể chọn cách trình bảy của mình (cho phù hợp với người đọc). Tai nạn trực chờ.

Có một điểm cực kỳ quan trọng, khi đúc kết các ý từ dưới lên. Vì các tên gọi: phát hiện, kết luận, đề xuất được dùng rộng rãi, nên ở đây bạn sẽ bị nhầm lẫn.

“Tại sao bị nhầm lẫn?’’

Thực tế không có sự khác biệt giữa một ý phát hiện và một ý kết luận (cũng như đề xuất).

“Tại sao lại như vậy?’’

Đó là lý do phía trên tôi có nói: “Tạm thời, suy luận của bạn xếp như trong bảng là đầy đủ”

“Này! Có trả lời được không thì nói cho người ta biết. Sao cứ lòng vòng hoài vậy?’’

Vì trong suy nghĩ logic, các ý phía dưới khi gom chung sẽ tạo nên một ý phía trên. Sự hội tụ các ý là khả năng để tư duy hình thành cấp bậc. Vẫn thấy mơ hồ? Hãy đọc tiếp.

Tư duy minh bạch

Ví dụ thực tế sau sẽ giúp bạn dễ hiểu hơn:

Bạn gặp một anh chàng bảnh tỏn (tình địch) và bạn điều tra về anh ta.

Tôi xin viết lại như sau:

Các phát hiện: Anh ta có đeo nhẫn, áo anh ta có vết son, mỗi ngày một cô gái đi cùng xe với anh ta đến công ty.

Nếu gom các ý lại với nhau, thì tình cờ nảy ra một kết luận nào đó. Đại loại như:

Anh ta có thể là trai bao! (một kết luận mới hoàn toàn)

Giờ bạn đã hiểu vì sao các kết luận (hay nhầm lẫn) của bạn xuất hiện rồi chứ?

Nếu các ý trong phần “các kết luận” ở cùng nhau, thì có khả năng bạn sẽ tóm ra được một điều gì đó (đề xuất) khác nữa.

Hãy tránh những nhầm lẫn trong việc dùng tên gọi này. Vì việc đó có thể làm bạn trình bày thiếu ý hoặc không rõ ràng. Quan trọng nhất là thấy được các ý có thể phát sinh, khi bạn tóm ý theo quy nạp.

Tuy nói bạn có thể tùy ý chọn cách trình bày (diễn dịch hay quy nạp). Dù vậy thực tế những gì bạn viết sẽ là phương pháp cố định, tùy vào đối phương (nếu lúc đó bạn biết người đọc cần gì). Nói cách khác là từ ý muốn của người đọc mà hình thành cách trình bày. Một thói quen dễ gặp.

Cái nào mới quan trọng?

Khi công việc luôn bị tư duy phân cấp thành luận cứ (nguyên nhân) và hành động (kết quả), cái người nghe muốn thật sự là gì?

Câu hỏi đặt ra, khi bạn phải viết (hay trình bày) là: “Vậy khi nào thì luận cứ cho bất kỳ hoạt động nào trở nên quan trọng hơn hành động?’’

Câu trả lời là: “Khi quan điểm của bạn trái ngược hoàn toàn với điều người đọc mong đợi”.

Hai tình huống sau sẽ giúp bạn hiểu thực tế của việc này.

Tình huống 1:

Giám đốc: hãy chỉ cho tôi biết cách cắt giảm chi phí của công ty.

Nhà tư vấn: rất dễ để cắt giảm chi phí công ty của ông.

Giám đốc: như thế nào?

Nhà tư vấn: hãy thực hiện A,B,C…

Chúng ta sẽ có khối quy nạp chuẩn

Tình huống 2:

Giám đốc: Hãy cho tôi biết tôi cắt giảm chi phí của mình như thế nào?

Nhà tư vấn: Hãy quên việc cắt giảm chi phí đi! Anh nên nghĩ tới việc nhượng lại công ty.

Giám đốc: Tại sao? Nhượng lại là thế nào? Anh chắc chứ? Ôi trời!

Chúng ta sẽ có khối diễn dịch như sau:

Nhiều lúc, những việc tương tự cũng xảy ra trong cuộc sống. Chỉ là giờ bạn quan sát kỹ hơn về những tình cảnh thú vị đó.

Nếu muốn kiểm chứng. Bạn có thể thử hai cách trả lời này nếu có người hỏi xin ý kiến riêng.

Tư duy vốn có trật tự. Còn những gì hình thành nguyên lý (khối kim tự tháp) sẽ kéo theo một việc quan trọng. Đó là gì?

Đi từ nguyên lý

Bạn đã biết về cấu trúc khối lập luận của toàn văn bản. Giờ bạn có thể hình dung về hai loại cấu trúc. Hai loại cấu trúc thật ra đã tạo ra thêm đặc điểm gì?

Yếu cầu phát sinh

Nhắc đến việc viết về diễn dịch, có một việc bạn phải ghi nhớ. Nguyên tắc hướng trí não tới việc xâu chuỗi các lập luận diễn dịch là:

  1. Bạn không thể có nhiều hơn 4 ý nhỏ trong một lập luận diễn dịch.
  2. Bạn không thể liên tục xâu chuỗi nhiều hơn 2 ý (lớn) do đó.

Ví dụ: nhóm suy luận với tối đa 4 ý

Các nhà khoa học dễ dàng đồng ý với ý tưởng mới, khi ý tưởng mới là sự mở rộng ý tưởng cũ. 

Các nhà khoa học phản đối, nếu ý tưởng mới làm thay đổi cấu trúc suy nghĩ của họ.

Vật lý nguyên tử làm thay đổi cấu trúc suy nghĩ của họ.

Do đó, các nhà khoa học không chấp nhận vật lý nguyên tử.

So với suy luận diễn dịch, quy nạp khó thực hiện hơn. Nó đòi hỏi nhiều hơn một chút sự sáng tạo của bạn. Trí não trong suy nghĩ quy nạp chú ý tới các điều khác nhau (sự kiện, sự việc, ý tưởng) và tương tự như nhau ở một chừng mực nào đó. Việc gom các ý lại nhằm luận ra ý nghĩa (của sự tương đồng) thuộc quyết định của bạn. Cách thức gom các ý tổng quát như sau.

Hai kỹ năng được vận dụng để suy nghĩ theo quy nạp  

  1. Xác định các ý tưởng trong nhóm.
  2. Chỉ ra các điểm không thích hợp giữa các ý trong nhóm.

Kỹ thuật chính (bước đầu) là tìm ra một từ mô tả loại ý tưởng cho nhóm ý. Từ này sẽ luôn là danh từ số nhiều. (ví dụ: các bằng chứng, các hành động, các chứng cứ,…. Bước tiếp theo, để kiểm tra lại lập luận của bạn, bạn phải tiến hành đặt câu hỏi từ dưới lên trên.

Lưu ý: (khi nhận diện cấu trúc)

Bất cứ khi nào có ý nêu chứng cứ (của bất cứ thứ gì trong nhóm), thì nhóm đó nên theo diễn dịch. Tiếp đến, nếu thấy ý thứ hai không bình luận trên ý đầu tiên, thì xếp nhóm bắng một danh từ số nhiều giống ý thứ nhât (để kiểm tra tính tương đồng của nhóm quy nạp). 

Đồng thời, với các ý tưởng được quy nạp, bạn đang tạo ra một biến đối (ở chủ để hoặc điều được xác nhận). Bạn tổ chức theo chủ đề không đổi và biến đổi điều được xác nhận hoặc tổ chức điều được xác nhận và biến đổi chủ đề.

Ví dụ 1:

Có thể bạn nghe:

Các doanh nhân Nhật cạnh tranh ở thị trường Trung Quốc.

Các doanh nhân Mỹ cạnh tranh ở thị trường Trung Quốc.

Các doanh nhân Đức cạnh tranh ở thị trường Trung Quốc.

  • Một lượng tiền lớn đang chảy vào thị trường Trung Quốc.

Đây là cách tổ chức theo điều đã xác nhận và biến đổi chủ đề.

Hoặc bạn có thể nghe:

Các doanh nhân Nhật cạnh tranh ở Trung Quốc.

Các doanh nhân Nhật cạnh tranh ở Indonesia.

Các doanh nhân Nhật cạnh tranh ở Úc.

  • Các doanh nhân Nhật đang xâm nhập mạnh mẽ vào Đông Nam Á.

Ở đây có sự tổ chức theo chủ đề không đổi và biến đổi điều được xác nhận.

Ví dụ 2:

Nếu lần này bạn nghe:

Các doanh nhân Nhật đang cạnh tranh ở thị trường Trung Quốc.

Các doanh nhân Nhật đang cạnh tranh ở thị trường Ai –len.

Các doanh nhân Nhật đang cạnh tranh ở thị trường Peru

Có điểm gì giống nhau ở Trung Quốc, Ai-len, Peru cùng những nơi khác mà các doanh nhân Nhật xâm nhập vào?

Hoàn toàn không. Những nơi này không liên quan đến nhau, do đó không thể đưa đến cho bạn một cái nhìn sâu sắc, toàn diện hơn.

Một nhận định

Nếu vô tình bạn nghe được thông tin:

Các cô gái ăn hàng mọi lúc.

Các chàng trai đi chơi mọi chỗ.

Các đứa trẻ có thể xuất hiện đột ngột.

Vậy bạn có kết luận gì?

Chẳng có kết luận gì cả. Ngoài việc bỏ nó đi và tin rằng người đó có suy nghĩ hỗn loạn. (oh! hình như tôi vừa đề cập thông tin trên?)

Việc cần làm để tiếp thu kiến thức

Một việc bạn cần làm ngày để đạt được lợi ích nhiều hơn nữa. Đây là cam kết nhỏ do bạn quyết định. Hãy lưu lại vài thông tin cần nhớ từ bài này vào máy tính, sổ tay công việc hoặc một nơi thường thấy. Vì nội dung trình bày này có nhiều thông tin. Đồng thời việc ghi nhớ và hình thành thói quen buộc bạn phải xem lại. Bạn sẽ để nó ở đâu?

Sau đó hãy trình bày sơ qua điều bạn hiểu cho những ai bạn nghĩ sẽ phải soạn văn bản. Có phải họ sẽ tránh được thiếu sót ý nào đó khi soạn văn bản chăng?

Tái bút

Khi mọi người bắt đầu việc viết văn bản bằng cách liệt các ý. Bạn biết họ phần nhiều đang thực hiện công việc một cách tùy hứng. Họ đang thiếu quy trình và một suy nghĩ lý tính. Việc đó không có gì là xấu, khi chắc chắc văn bản nào cũng phải được viết lại vài lần. Vậy khác biệt nằm ở chỗ nào giữa một người viết tùy hứng và một cái đầu làm việc theo tư duy logic? Bạn đã nhận ra khác biết đó chưa?

Sau đây là điều tôi muốn làm rõ.

Một người làm việc theo cảm xúc, họ tìm đến các ý. Một người làm việc theo tư duy logic, họ tìm về câu hỏi. Khi phần nhiều mọi người dừng lại ở việc tìm các ý, thì bạn tiếp tục đi tới nguồn gốc.

Nói cách khác, bạn hiểu rõ “câu hỏi mới là nguồn gốc sinh ra cách ý”.

Cuối cùng, có khả năng diễn đạt được cảm xúc, bạn tạo được hứng thú. Có khả năng giải quyết vấn đề, bạn đem đến lợi ích. Khả năng nào cũng có mặt mạnh, mặt yếu. Dù vậy khi có đủ hai khả năng trên, bạn có được quyền quyết định lại thứ hạng cho chính mình?

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *